Ðời Lính Phong Sương

Sống ở những nước thanh bình đôi khi không phải đi lính, nhưng ở những nước loạn lạc hay chiến tranh chuyện lớn lên đi lính là một nhiệm vụ công dân không thể chối bỏ. Tùy khả năng và ý thích, người thanh niên gia nhập binh chủng mà mình muốn sau một thời gian huấn luyện những khóa cơ bản về quân sự. Có người là Không Quân tung hoành trên nền trời xanh, không gian là nhà, mây gió là bạn. Người là Nhẩy Dù, những thiên thần mũ đỏ xa xuống từ những tầng trời đánh nhiều trận lẫy lừng. Người là Biệt Ðộng Quân gan lì quen thuộc khắp miền núi rừng ở những tuyến đầu. Người là Hải Quân, vua của những vùng biển mặn và sông ngòi. Người là Thủy Quân Lục Chiến lẫy lừng với những trận đánh sáp lá cà để lấy lại những thành phố bị cộng quân vi phạm hiệp định ngưng bắn chiếm đóng. Người là Bộ Binh chân dẫm nát khắp bốn vùng chiến thuật. Người là Thiết Giáp oai hùng trên các chiến xa. Người là Quân Y tranh đấu với thần chết để giành giật sự sống, cũng như xoa dịu nỗi đau đớn của những người chiến sĩ bị thương nơi sa trường. Người là Biệt Kích Lôi Hổ luôn luôn kề cận với tử thần. v.v… Và cũng thế, khi tôi vừa đúng 18 tuổi, tôi nhận được giấy gọi đi trình diện. Tuy nhiên, không như các người tuổi trẻ khác, thay vì trình diện tại Quân Vụ Thị Trấn, tôi ra trình diện với ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp nơi mình đang ở để gia nhập binh chủng danh tiếng như cồn, đó là binh chủng Nhân Dân Tự Vệ.

Nhân Dân Tự Vệ là một binh chủng khét tiếng, lẫy lừng tại các thành phố lớn, có thể nói ai ai cũng nghe tiếng. Ðặc biệt là binh chủng nhân dân Tự Vệ bao gồm nhiều đức tính của các binh chủng bạn, mặc dù bị nhiều thiệt thòi, thua thiệt hơn. Nhưng…”Chí làm trai lấy Thái Sơn làm điểm tựa. Mộng tang bồng xá gì những chuyện cỏn con!” Chúng tôi vẫn cắn răng làm tròn phận sự được giao phó mà không một lời than van!

Phàm trước khi chọn lựa binh chủng, mọi tân binh đều được trải qua ba tháng quân trường tại Quang Trung để được huấn luyện cơ bản. Quân phục được phát. Lương được trả. Ăn uống có nhà bàn lo. Nói chung chỉ lo tập luyện, còn mọi thứ khác đã có chính phủ lo. Ngay cả sau khi ra trường, chọn binh chủng, về đơn vị chỉ lo có một điều là đánh giặc. Di chuyển hành quân thì có xe nhà binh chở, hay máy bay hoặc tàu thủy đưa rước. Ðạn dược đầy đủ chỉ sợ không có sức mang. Còn binh chủng Nhân Dân Tự Vệ? Chúng tôi hy sinh tối đa!

Thông báo cho gia đình biết là tôi đã nhận được giấy gọi trình diện. Mẹ tôi có vẻ lo. Ấy, người mẹ nào mà không lo lắng khi con mình đi lính! Mặc dù việc học hành còn đang tiến hành và tôi có thể miễn dịch vì lý do học vấn, nhưng con nhà người ta thi hành nhiệm vụ, còn mình không lẽ học xong rồi nằm ngủ no con mắt! Trong lòng tôi chợt dấy lên sự kiêu hùng và nghe thoang thoảng đâu đây lời của bài Bình Ngô Ðại Cáo:

“…Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy chí nhân mà thay cường bạo.
Trận Bồ Ðằng sấm vang sét dậy,
Miền Trà Lân trúc phá tro bay. …”

Ðúng giờ, tôi và khoảng độ mười mấy thanh niên khác có mặt tại nhà ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp. Ông cũng nói đại khái vài lời chào mừng đám tân binh chúng tôi đã gia nhập binh chủng Nhân Dân Tự Vệ dưới quyền điều khiển và lãnh đạo của ông. Vừa nói, ông vừa bập bập đốt hút điếu thuốc lào Ba Số Tám, xong chiêu một ngụm trà rồi mắt lim rim phà ngụm khói vừa ém đầy hai buồng phổi. Ông định con cà con kê tiếp, chắc tại ở nhà Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp Phu Nhân là người nắm quyền nên gặp đám tân binh chúng tôi ông mới có dịp ra oai, nhưng ông Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp An Ninh vội nhắc khéo đã tới giờ phải đưa chúng tôi đi huấn luyện. Ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp ngẫm nghĩ rồi đưa cho chúng tôi một bao Basto Quân Tiếp Vụ để hút lúc đi đường. Bố khỉ, thuốc Basto hút khét quá! Ðắng ngòm à!

Ông Phó dẫn đám tân binh chúng tôi đi bộ khoảng ba cây số tới địa điểm huấn luyện. Tại đây chúng tôi gặp khoảng 200 tân binh từ những ấp khác. Ðám tân binh 200 người chúng tôi ngồi xệp dưới đất, xung quanh một chiếc bàn nhỏ. Trên bàn có một khẩu Carbin M1. Người huấn luyện viên nói huyên thuyên khoảng 45 phút xong tháo rỡ các bộ phận khẩu súng và ráp lại cho chúng tôi coi, mất khoảng 15 phút nữa, và chúng tôi có quyền xách đít đi về. Tổng cộng trước sau khoảng một tiếng huấn luyện. Từ giờ phút này trở đi chúng tôi đã chính thức mãn khóa, trở thành lính Nhân Dân Tự Vệ.

Trên đường về có tên hỏi đổng: “Tại sao không cho tụi mình thử tháo gỡ? Không tập thì bố ai mà nhớ!” Tên khác đá giò lái liền: “Có một khẩu Carbin mà cho từng người đó tập, bộ mày muốn tuần sau mới về à! Ông chỉ cần biết cái cò súng là đủ rồi.” Ông Phó với đám lính chúng tôi cười lên hô hố.

Về tới xóm mình, ông Phó ra lệnh đơn vị nào trở về nhà đơn vị đó và chờ lệnh đi hành quân. Sẽ có nhân viên truyền tin đến tận nhà báo ngày và giờ hành quân. Vì một lý do gì như đau ốm hoặc phải học thi chẳng hạn, đi không được, phải báo cho ông Phó biết để kiếm đơn vị khác bổ xung hoặc xin tăng phái.

Không lâu sau đó, vào một buổi chiều mưa gió tả tơi, sấm sét đầy trời, được ăn lạc rang sướng thì phải biết! Người chiến sĩ truyền tin băng mình trong cơn mưa lũ để đưa tin cho tôi biết, tôi phải có mặt trong cuộc hành quân tối nay. Mẹ tôi lo lắng, bà giục tôi đi ăn cơm. Biết con mình sẽ dầm giãi sương gió tối nay, bà bảo chị giúp việc lấy cà mèn đi mua cho tôi một tô Chín Nạm Gầu. Tôi nghẹn ngào vì tình thương yêu của mẹ nên cố ăn để lấy sức và để cho mẹ được vui lòng. Trong phút chốc, đá xong tô phở cả nước lẫn cái, cọng hành cũng không còn, tôi mang bài vở ra học. Nhưng khốn nỗi làm sao mà học được! Ðầu óc cứ mông lung suy nghĩ đến những chiến khu của đối phương mà tôi sẽ phải mở cuộc hành quân lục soát. Tưởng tượng sẽ bắt sống được bao nhiêu tên địch, tịch thu bao nhiêu chiến lợi phẩm. Ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp sẽ gắn cho một cái huy chương Anh Dũng Bội Tinh trước đám ba quân. Oai thì phải biết!

Giờ phút hành quân rồi cũng phải đến. Theo đúng sư vụ lệnh, tôi có mặt tại nhà ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp lúc 11 giờ 30 tối. Ðây là lúc phân chia công tác. May mắn làm sao, lần đầu ra quân nên trời thương cho mưa tạnh, trăng tròn.

Không như các binh chủng khác, dựa vào bằng cấp cao, binh chủng Nhân Dân Tự Vệ chúng tôi thằng nào cao thì thằng đó làm lớn. Tôi nhờ được bố mẹ thương, lại khoái ăn, chịu ăn, nên được cái nước cao nhất bọn và được phong làm Toán Trưởng, quyền cao chức trọng! Thật ra lựa những tên cao, thường là to con hơn những tên thấp, nói tụi nó không nghe còn có sức mà đục được. Lựa tên nhỏ con cho làm Toán Trưởng, đứng tới rốn đám lính, loạng quạng bị chúng búng mũi nói chi đến chuyện ra lệnh!

Sau khi trải bản đồ chỉ cho tôi biết những chiến khu mà tôi phải dẫn đám lính của tôi đi tảo thanh, ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp và ông Phó mang ra hai khẩu Carbin M1 đưa cho tụi tôi. Trời đất quỷ thần ơi, đưa súng mà không đưa đạn! Ðưa con nhà người ta ra trận mà không đưa đạn bắn thì khác gì đẩy vào chỗ chết! Tôi hỏi: “Thế còn đạn đâu?” Ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp tần ngần bảo: “Cầm súng không được rồi. Lấy đạn nhỡ xẩy ra chuyện gì.” Tôi phản đối tới cùng. Trách nhiệm của người cầm đầu nặng lắm. Tôi đưa trường hợp lỡ gặp đối phương làm sao? Lỡ gặp chuyện làm sao? Ông Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp lúng túng rồi phải đưa cho tôi một băng đạn. Còn khẩu kia thì cầm để hù những tên nào yếu bóng vía. Vậy cũng được, mỗi người nhịn một bước.

Toán tôi có 6 thằng. Thằng nào tôi cũng biết nhẵn mặt hết. Tụi nó ở cạnh nhà từ bé tới lớn làm gì mà không biết! Ðiều đầu tiên là phải gõ cửa tiệm chạp phô mua bao thuốc lá hút nguyên đêm. Ban đêm không thuốc lá hút, chịu đâu có được! Bà chủ đang ngủ bị dựng đầu dậy, bực mình làu nhàu chửi. Ô hay, mình mua chứ có xin hay ép ủng hộ đâu mà chửi! Ði lính không lương, móc tiền túi ra mua ủng hộ dân; để thức, để gác trắng dã con mắt ra cho dân ngủ mà dân còn chửi! Thế mới đau, đời quả bạc như vôi!

Lần đầu tiên chúng tôi đi hành quân chưa có nhiều kinh nghiệm, lại thêm phần trời vừa mưa xong nên thật cực nhọc. Ðối phương đặt “mìn” khắp nơi! Chúng thật quỷ quyệt, chúng biết tụi tôi sẽ nhẩy tránh những bãi sình, vũng nước nên đặt “mìn” ở những chỗ đất cao và khô. Biết mà vẫn không tránh được mới đau! Cứ lâu lâu trong bọn lại có thằng chửi thề ỏm củ tỏi rồi lấy chân di di xuống đất để chùi. Có thằng nghịch ngợm, nó lỡ đạp mìn nhưng tỉnh bơ rồi vờ đạp lên chân thằng khác rồi ù té chạy cười hô hố. Thằng kia tức xanh mặt vừa chạy đuổi vừa chửi. Tình huynh đệ chí binh là vậy! Chia sẻ đủ mọi thứ.

Chúng tôi hành quân tảo thanh khắp bốn vùng chiến thuật như lời Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp dặn. Ban đêm thanh vắng, đi tới đâu, đương nhiên là chó sủa chỗ đó. Chủ nhà lầu bầu chửi: “Lại mấy thằng Nhân Dân Tự Vệ phá làng, phá xóm!” Mình đi tuần hành cho dân ngủ ngon. Dân nuôi chó để chó sủa lộ mục tiêu của mình, dân còn chửi mình! Ðau thì thôi! Thử hỏi làng xóm ban đêm có cái gì để mà phá? Nói xem nào!

Ði mệt thì chúng tôi kiếm góc nào đó ngồi nghỉ, hút thuốc lá. Cũng gặp vài người. Quen mặt thì để cho đi. Lạ mặt bắt cho coi giấy tờ. Dân bị Nhân Dân Tự Vệ bắt trình giấy tờ tức khí lảm nhảm chửi nhưng cũng phải đưa ra. Thỉnh thoảng gặp Cảnh Sát đi giờ giới nghiêm là chúng tôi thích nhất. Ban ngày mấy ổng làm khó mình, ban đêm mình làm khó lại hì hì hì … Lại nghe chửi!

Thức nguyên đêm tới sáng lại nhà Tổng Tham Mưu Trưởng Ấp trả súng xong phóng đi học. Mặt xanh lè, mắt đỏ ke vào lớp lỡ ngủ gục gặp thầy dễ tính không sao, gặp ông khó chịu chửi bới um xùm. Ðúng là làm dâu trăm họ cũng không khổ bằng!

Ðó là những cái khổ của Nhân Dân Tự Vệ chúng tôi, đi đâu cũng nghe chửi. Buồn buồn giở tờ báo ra đọc cũng lại toàn những lời chửi! Mà làm gì được chửi ở trang nhất hay trang hai, toàn đọc những lời chửi ở mục “Xe Cán Chó, Chó Cán Xe” không. Ðôi khi phải đọc tiếp những lời chửi qua trang quảng cáo “Ai Ðau Khổ Vì Trĩ Mạch Lươn!” Buồn ơi là buồn, làm như bị ghen tài không bằng. Ai hỏi chúng tôi có tài gì? Chúng tôi xin thưa rằng trong mọi binh chủng, binh chủng Nhân Dân Tự Vệ là lính hào hoa phong nhã nhất. Không Quân, Hải Quân cũng không bằng. Ngạc nhiên? Không tin hỏi mấy em bán đá nhặng, bán bắp nướng, cóc, soài, ổi, mận ở ngoài đầu ngõ coi. Chàng mặc quần đùi, áo cộc tay, tay cầm ly đậu đỏ, tay kia chỉ chỏ bán cho anh trái bắp này nhiều hột lại to. Nhớ quết mỡ hành cho thơm em nhé, cho bùi cho ngậy như là tình ta hehehehehe….. Nàng ngồi chàng hảng trên ghế đẩu, mặt đỏ hồng lên vì … bếp than. Còn cảnh nào tình hơn nữa! Em nào mà không chết! Vừa tình tứ, vừa bán được hàng. Có sến mới vui, tình trí thức chỉ đứng nhìn sông ngắm cỏ, buồn bỏ mẹ! Mỗi lần đi hành quân chúng tôi tay đàn, tay súng, nghêu ngao hát, coi cộng quân không ra ký lô gì cả. Hào hùng không chịu được! Phải cái tội thỉnh thoảng chân di di dưới đất thành ra mất phê một chút thôi. Ðã có lính nào dám “serenate” cầm đàn đứng trước cửa nhà em hát ” … làm sao xiết được người trong mộng, để trả thù xưa lấy mất cái quần …” hoặc kéo dài giọng nức nở “…thành phố nào nhớ không em, chuyện chúng mình, chuyện chẳng ra gì …. ” hehehehehe…! Ðôi khi bị bố mẹ em cầm thau nước hắt ra trước sân nhà cho ướt; hình thức đuổi đấy, nghe giọng ca ngọt quá sợ con gái mình bị quyến rũ nên chơi cái trò tạt nước đuổi. Nhưng không sao, lính của dân, cho dân và vì dân nên lính vẫn cười hô hố bỏ đi không một chút giận hờn. Còn hành động nào cao thượng hơn nữa! Vả lại cần em xiêu lòng, đâu cần bố mẹ em xiêu lòng hì hì hì … Sáng hôm sau gặp em, em lườm cho một cái là sướng lịm cả người, cả ngày hôm đó bần thần, cả tuần đó ngóng tin thằng liên lạc viên để được gọi đi hành quân, để được ngồi trước cửa nhà em hát cho em nghe, để tiếp tục bị bố mẹ em tạt nước, để hôm sau lại được em lườm ….. Bữa nào nàng có dư thừa cho thêm cái cái nguýt theo sau cái lườm là … là la … “người đi một nửa hồn tôi mất, một nửa hồn kia bỗng dại khờ”. Ô hay, sao tôi lại thế này ….!

Vào một buổi chiều tối mùa hạ, tôi ngồi viết những giòng chữ này để tưởng nhớ tới những người chiến sĩ Nhân Dân Tự Vệ vô danh của thời xa xưa. Những người chiến sĩ can đảm dù dưới bất cứ mọi hoàn cảnh nào, sẵn sàng nghênh tai nghe chửi, mở miệng cười hô hố một cách ngạo nghễ, can trường dưới những trận chửi gay gắt như vũ bão của bạn lẫn thù, của người thân lẫn người sơ, của trai lẫn gái, của già lẫn trẻ, của giầu lẫn nghèo, của … ai ai đó, của những kẻ ghen tài nói xấu Nhân Dân Tự Vệ bắn chỉ thiên cũng có thằng chết! Thôi mệt quá rồi đi ngủ để được mộng về những ngày thần thánh của năm xưa.

Trần Dzũng Minh Dân

Advertisements

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Nếu bạn có để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn thì xin cho biết quý danh luôn nhé. Bởi với một người "ẩn danh" thì khó trò chuyện lắm! :) :)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Ngược/Xuôi

  • 277,913 bạn ghé thăm (từ 15-5-2011)

Chủ Nhà

Nếu nhà này “sập” thì chạy qua bên này: http://daquydalatian.blogspot.com

Khách Quý

Follow Lại Gần Với Nhau on WordPress.com

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 147 other followers

Tuổi của Mèo Nhí

Lilypie Kids Birthday tickers

Tuổi Chuột Nhắt

Lilypie Kids Birthday tickers

Tuổi Cún

Lilypie Kids Birthday tickers
%d bloggers like this: