CĂN BỆNH SỢ CHÍNH TRỊ CỦA NGƯỜI VIỆT

Người Việt lâu nay vốn sợ chính trị. Nói chuyện với bạn bè trên FB, mình vẫn hay bắt gặp những câu đại loại như: “Thôi, nói chuyện khác đi, đụng tới ba cái chính trị nhức đầu lắm” hoặc “Rảnh quá ha, để thời gian đó làm chuyện khác có ích hơn…”. Các trang Web giải trí bao giờ cũng đông lượng truy cập hơn hẳn các trang chính trị. Các ngôi sao ca nhạc, hài kịch biếng ăn, cảm cúm…hoặc tậu nhà, mua xe là có hàng vạn người theo dõi nhưng diễn biến chính trị của đất nước thì rất ít người quan tâm. Thế nhưng đây là đặc điểm của các nước có nền dân trí thấp. Ngày xưa các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh vẫn hay than vãn về sự vô tâm của dân mình. Ngày nay nhiều người vẫn hay tỏ vẻ thương hại trước sự ngu ngơ, khờ dại của dân Bắc Hàn nhưng đâu biết rằng dân các nước phát triển nhìn mình cũng thế. Họ cũng nghĩ dân Việt Nam quá tội nghiệp, chẳng biết gì đến quyền của mình.

Chính trị là một khái niệm dễ gây dị ứng. Nó được hiểu như là một lĩnh vực khô khan, gây nhức đầu, chóng mặt, bất an… Không chỉ người lao động kiêng nói chính trị mà ngay cả giới trí thức cũng tránh xa nó như tránh hủi. Nói chính trị, làm chính trị, tham vọng chính trị… luôn được dùng với hàm ý mỉa mai. Nó dường như là độc quyền của giới lãnh đạo và người dân chỉ được biết đến chính trị khi nào Đảng cần biến các nghị quyết của Đảng thành “hành động cách mạng”.

Thực chất chính trị gần gũi với người dân như cơm ăn nước uống hàng ngày. Chỉ có điều họ không nhận thức được điều này. “Giá xăng, giá điện, giá sữa…tăng liên tục là do đâu?” Chính là do độc quyền kinh tế. Phanh phui vấn nạn này sẽ lòi ra các nhóm lợi ích. Là một vấn đề chính trị. Cuối tháng nghe con cái xin tiền đóng học phí, bảo hiểm, quỹ lớp, sách giáo khoa, học thêm… Là vấn đề thuộc về ngân sách dành cho giáo dục. Cũng chính trị. Vào bệnh viện bị chặt chém không thương tiếc tiền khám chữa bệnh… Lỗi cơ chế. Cũng chính trị.

Thế nhưng con người ta chỉ cảm thấy hơi thở của chính trị nóng rực bên tai mỗi khi có việc động chạm đến cửa quan. Chầu chực chờ đợi, bị khất hẹn lần lữa, bị lừa phỉnh, mất tiền vì nạn hối lộ tham ô… lúc đó họ mới thấy mình dại, chẳng biết gì về chính trị, về cách thức tổ chức của bộ máy nhà nước để ai nói sao nghe vậy, chẳng khác một con lừa.

Nói đến “dân chủ” người Việt chỉ biết đến một khái niệm mơ hồ là người dân làm chủ đất nước mình. Người ta không biết biểu hiện cụ thể của nó như thế nào. Cũng như người nông dân suốt đời chân lấm tay bùn…đâu biết đến cuộc sống tiện nghi nên chỉ một “nắm xôi” đôi khi cũng đủ để thỏa mãn. Họ đâu biết là nếu nước có dân chủ thực sự, họ sẽ tận hưởng được nhiều cái sung sướng như thế nào.

Trước tiên là lá phiếu của họ có thể quyết định đến các ông tai to mặt lớn mà họ vẫn nghĩ là đang nắm quyền sinh sát vận mệnh của họ. Nếu như dân các nước phát triển bằng mọi cách phải gởi cho được lá phiếu mình đi thì người Việt lại mang tư tưởng: “Không có mợ,chợ vẫn đông”, việc mình có hay không tham gia bầu cử cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sinh mệnh đất nước.

Dân chủ sẽ thúc đẩy kinh tế tạo ra thặng dư khiến phúc lợi xã hội lớn. Con cái họ đến trường sẽ được thầy cô giáo dục chu đáo. Vào bệnh viện, các bác sĩ sẽ săn đón, lễ phép chứ không đụng một chút là chửi như tát nước vào mặt. Ra đường gặp anh CA cũng được chào hỏi, thưa gửi đàng hoàng chứ không phải là thái độ hách dịch, lỗ mãng… Về già họ cũng sẽ được chăm lo đầy đủ về vật chất, sức khỏe chứ không phải bị bỏ mặc cho đến ngày ra nghĩa trang hoặc lò thiêu.

Quyền con người là một trong những quyền căn bản được phổ cập toàn thế giới nhưng rất ít người Việt hiểu và biết bảo vệ quyền của mình. Rốt cuộc thì không chỉ người lao động mà ngay cả giới trí thức vẫn bị các cơ quan công quyền chèn ép. Thế nhưng họ vẫn thờ ơ với các vụ việc vi phạm nhân quyền như CA đánh chết dân, tòa án xử oan người vô tội… Bởi họ nghĩ đơn thuần rằng những việc ấy còn lâu mới liên quan đến họ. Vậy nên có một nhà báo nữ than vãn rằng, viết về nhân quyền rất mất công nhưng lượng người đọc rất ít. Phần đông vẫn nghĩ rằng đó là một vấn đề xa xôi chẳng thiết thân chút nào. Chỉ đến khi ngay chính bản thân mình hoặc gia đình mình bị vi phạm trầm trọng họ mới kêu cứu và gặp phải sự ghẻ lạnh của dư luận lúc đó mới thấm thía sự vô tình của mình.

Người Việt hải ngoại quan tâm đến các vấn đề chính trị trong nước không phải như ý kiến thô thiển của một số dư luận viên thường bôi nhọ: “mong muốn một ngày về nước cai trị trên đầu trên cổ người dân”. Nó đơn thuần cũng giống như người dân Bắc Triều Tiên sống ở nước ngoài thấy cái cách của Kim Jong Un trị nước mà tức mình không thể không lên tiếng. Họ hoàn toàn không có ý định chấp chính và cũng không vì tương lai của các thế hệ mai sau của mình. Họ chỉ đơn giản là “Người trong một nước phải thương nhau cùng”.

Chỉ có người Việt ở nước ngoài mới thấy rõ “nhà dột từ nóc như thế nào” bởi vì họ đang sống trong những nóc nhà vững chãi. Do vậy những bài viết của họ trên FB không phải vì những tham vọng chính trị và cũng chẳng phải vì họ quá rảnh. Mỗi bài viết thường lấy đi rất nhiều thời gian quý báu của họ mà thời gian ở các nước công nghiệp luôn luôn được đong đếm bằng tiền. Thế nhưng họ vẫn viết vẫn nói, những bài viết đôi lúc thấm đẫm nước mắt. Chỉ vì họ không muốn đồng bào mình mãi mãi làm kiếp con lừa.

Ấy vậy mà họ vẫn nhận được cái thái độ nghi kỵ từ chính bạn bè mình trong nước. Nhiều người vẫn luôn quan niệm “Gặp thời thế, thế thời phải thế” để biện hộ cho thái độ “ngậm miệng ăn tiền”. Không những thế họ còn lên tiếng công kích những người có tiếng nói phản biện mạnh mẽ. Mặc dù những tiếng nói ấy có tác động rất tích cực vào chuyển biến xã hội mà ngay chính họ cũng được hưởng lợi. Dù không nói ra nhưng thâm tâm mình hơi buồn với loại người này. Bởi vì nhiều khi vì sự an toàn bản thân, một cái like trên FB cũng chẳng dám click vào tức là họ đã đẩy sự nguy hiểm cho người khác, đẩy người khác vào chốn lao tù. Trong khi với nhận thức của một kẻ có học họ không thể không biết nguồn gốc của các vấn đề xã hội phát xuất từ đâu.

Như vậy, chừng nào người Việt vẫn sợ chính trị, vẫn chưa biết quyền của mình thì chừng đó họ vẫn còn bị đè đầu, cưỡi cổ, lá phiếu của họ vẫn chẳng hơn gì một tấm giấy đi vệ sinh. Họ vẫn để những ông nghị như Hoàng Hữu Phước làm đại diện cho họ, vẫn để những bà bộ trưởng như Nguyễn Thị Kim Tiến nắm trong tay vấn đề sức khỏe của họ. Cũng chỉ vì họ chưa biết rằng ngòi bút đôi khi sắc hơn lưỡi kiếm. Và mọi chính thể độc tài đều rất sợ tiếng nói chính trị của người dân. Không ai có thể cởi trói cho mình bằng chính mình. Nhưng suy cho cùng không phải ai cũng hiểu được điều này. Bởi nếu không thế nước đã chẳng phải HÈN như bây giờ.

Dương Hoài Linh

Advertisements

10 Comments (+add yours?)

  1. Hà Linh
    Apr 29, 2014 @ 15:12:08

    Vì cứ ngại chính trị, ngại va chạm nên mới càng ngày càng bị “áp bức” -lạm quyền vậy đó.

    Reply

    • Dã Quỳ
      Apr 30, 2014 @ 09:25:01

      Thì bởi vậy nên mới khổ đó chị. Em toàn nghe chính bạn bè của mình bảo “rảnh quá vậy? lo cho gia đình không lo mà toàn lo chuyện bao đồng”. Nghe mà đắng nghẹn luôn chị ơi.

      Reply

      • Hà Linh
        Apr 30, 2014 @ 09:45:12

        Nhưng ở nước ngoài thì chính trị gắn với quyền lợi sát sườn của con người. Và không bị kết tội gì

        Reply

        • Dã Quỳ
          Apr 30, 2014 @ 09:54:57

          thì bởi vậy mới thấy sự khác biệt giữ ở nước ngoài và người dân Việt mình đó chị.

          Mà vẫn không thiếu gì ng` Việt ở hải ngoại này, vẫn sợ “chính trị” đó chị ơi.

          Reply

          • Hà Linh
            Apr 30, 2014 @ 10:02:52

            Chị k sống trong cộng đồng đông người Viẹt nên chị không rõ lắm em gái ơi . Nhưng ở Vn thì thấy rõ vậy mịt phần họ ngại bị đụng chạm thì không ai bảo vệ họ

          • Dã Quỳ
            Apr 30, 2014 @ 10:07:16

            ở VN thì bà con sợ bị đụng chạm, sợ bị kết tội. Còn ở bên này, có ai bắt tội đâu? Vậy mà cũng có người sợ mới chán ngán đó chị ơi. Họ chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, lo cho chính họ là xong rồi á. Thiệt tình!

          • Hà Linh
            Apr 30, 2014 @ 11:12:53

            Như chị ấy, đến kỳ bầu cử, chị xúi chồng chị đừng đi bầu cứ, lo gì cứ đi việc của mình. Chồng chị tròn mắt ra bảo:” mình phải thực hiện bổn phận và cũng là quyền của mình để bảo vệ lợi ích của mình chứ, sao em nói dại thế”
            Bạn chị người Nhật đó em, chị ấy còn vận động chị bầu cử cho ứng viên của đảng mà chị ấy ủng hộ vì” họ quan tâm đến quyền lợi phụ nữ và trẻ em, chúng ta phải thêm lá phiếu cho họ”.
            Mỗi tội chị không là công dân Nhật nên không được bỏ phiếu

          • Dã Quỳ
            Apr 30, 2014 @ 11:15:02

            Em chon công việc em đang làm hiện nay cũng là vì muốn giúp cho cộng đồng các sắc dân thiểu số ở đây, đặc biệt là bà con VN mình, hiểu rõ quyền lợi của mình khi đi bầu cử đó chị. Mình muốn có tiếng nói, muốn có sức mạnh thì phải dùng sức mạnh từ chính lá phiếu của mình đó. 🙂 🙂

          • Hà Linh
            Apr 30, 2014 @ 12:20:57

            ở nước văn minh quyền năng lá phiếu quan trọng và hữu hiệu thật sự, người ta coi trọng từng lá phiếu và kiếm được lá phiếu đâu dễ dàng đâu, chị chứng kiến ứng viên đi nói chuyên với cử tri kiệt cả sức em ạ và không cheat được

          • Dã Quỳ
            May 01, 2014 @ 13:17:56

            Dạ vâng.Ở những nước có nền dân chủ thật sự thì sức mạnh lá phiếu rất quan trọng, đó là 1 trong những quyền căn bản của công dân mà.

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Nếu bạn có để lại ý kiến hoặc chia sẻ của bạn thì xin cho biết quý danh luôn nhé. Bởi với một người "ẩn danh" thì khó trò chuyện lắm! :) :)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Ngược/Xuôi

  • 274,472 bạn ghé thăm (từ 15-5-2011)

Chủ Nhà

Nếu nhà này “sập” thì chạy qua bên này: http://daquydalatian.blogspot.com

Khách Quý

Follow Lại Gần Với Nhau on WordPress.com

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 145 other followers

Tuổi của Mèo Nhí

Lilypie Kids Birthday tickers

Tuổi Chuột Nhắt

Lilypie Kids Birthday tickers

Tuổi Cún

Lilypie Kids Birthday tickers
%d bloggers like this: